Dạy con như thế nào?

Nhân chuyện bàn về cải cách giáo dục phổ thông, tôi lại nhớ cuộc tranh luận rộ lên hồi bà Amy Chua, một GS Luật ở trường ĐH Yale, Mỹ, xuất bản cuốn sách về quá trình nuôi dạy con của mình. Việc giáo dục không chỉ là việc của nhà trường, thậm chí tôi cho rằng giáo dục của gia đình tác động đến con người nhiều không kém gì nhà trường. Việc định hình một quan niệm về giáo dục con cái cũng như chia sẻ điều đó với cộng đồng là điều cần thiết, nhất là với thực tế thay đổi nhanh chóng của xã hội thời toàn cầu hóa làm ta không thể rập khuôn cách dạy con của các thế hệ trước nữa. Ngay những ai chưa có con (như tôi :D) cũng rất nên suy nghĩ về nó, vì không thể đợi đến khi có rồi mới bắt đầu nghĩ xem nên dạy con thế nào. Trong note này tôi muốn ghi lại vài ý tản mạn về chủ đề này, dần dần sẽ viết thêm khi có hứng thú. Read more of this post

Tản mạn về giáo dục phổ thông (1): tự chọn kiến thức cần học

Dạo này báo chí bắt đầu bàn nhiều về chuyện cải cách giáo dục phổ thông (GD PT). Tôi thì tin rằng GD PT của VN vẫn tốt hơn GD ĐH rất nhiều, ví dụ khoảng cách của GD PT của chúng ta so với các nước khác không quá lớn như GD ĐH, do vậy cần tập trung nguồn lực vào cải cách GD ĐH hơn. Tuy vậy trong note này tôi cũng muốn viết vài suy nghĩ tản mạn về vấn đề tự chọn kiến thức cần học như là một trong những giải pháp khả thi cho việc cải cách GD PT. Việc tự chọn này bao gồm (1) tự do lựa chọn môn học, (2) tự do lựa chọn chương trình học và khối lượng kiến thức cần học cho mỗi môn, và (3) thiết lập một chuẩn tối thiểu cho kiến thức cần có. Tôi nghe nói Bộ GD cũng đang thảo luận về vấn đề này, nhưng không rõ mọi việc đã tiến triển đến đâu. Read more of this post

Cảm xúc chia xa

Tôi viết những dòng này nhân dịp một người quen nữa lại rời xa quê hương, cũng là để nhắc lại cho mình một chút kỷ niệm của những ngày xưa cũ. Năm tháng trôi qua, những cảm xúc nên thơ hay những từ ngữ lưu luyến dường như không còn hiện diện nhiều trong tâm trí tôi nữa. Càng hiểu thêm về cuộc sống, suy nghĩ về nó một cách duy lý hơn, tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn về về sự vô thường của đời người và mất đi phần nào những niềm vui thăng hoa hay nỗi buồn sâu lắng, những cảm giác hạnh phúc vô bờ hay bất hạnh tột cùng, thứ vốn dĩ là lẽ thường trong nhân gian. Nhưng dù sao đi nữa, trong khi còn hiện diện trên cõi đời này với biết bao câu hỏi chưa thể nào giải đáp hết về con người và cuộc sống, tôi vẫn giữ lại cho mình những cảm xúc bản năng, thứ đã in sâu vào mỗi con người từ thế hệ này tới thế hệ kia qua một lịch sử dài lâu. Cảm xúc chia tay có lẽ là một trong những điều đó. Read more of this post

Tản mạn cuối tuần

Hồi bé ở với ông bà, tôi có rất nhiều cơ hội nhìn cả bầu trời đầy sao. Chỉ cần đi bộ một lúc lên đồi là có thể phóng tầm mắt vào vũ trụ mênh mông, ngắm trời đêm, ngắm trăng sao. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ những đêm hè mát mẻ đầy háo hức khi được người lớn chỉ cho cách hình dung các chòm sao trên trời. Một điều may mắn với tuổi thơ của tôi hồi đó là không phải học hành gì nhiều, gần như chỉ có chơi. Có lẽ vì vậy mà tôi còn có thể ngắm bầu trời đầy sao một cách đầy thích thú chăng? Khi lớn hơn một chút, mỗi khi tìm được một quyển sách nào đó viết về vũ trụ, tôi luôn đọc đi đọc lại chúng với một sự háo hức say mê đến lạ kỳ. Read more of this post

Sống với người khác

Ý định viết một cái gì đó về điều này có từ lâu lâu rồi, nhưng nhiều việc phải làm quá nên chưa bắt đầu được. Một phần nữa vì vấn đề này rộng quá nên viết như thế nào rất khó. Thôi thì cố gắng viết một note đầu tiên, lúc nào có thời gian sẽ bổ sung sau. :) Tiêu đề “Sống với người khác” nghe có vẻ to tát nhưng tôi sẽ chỉ nêu một vài khía cạnh rất nhỏ của nó mà thôi. Dần dần tôi sẽ viết thêm hoặc sửa lại khi có thời gian (và có hứng). Sẽ còn rất nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ thêm hoặc sửa lại cho hợp lý. Dù sao đi nữa, tôi vẫn hy vọng rằng nó sẽ có một ý nghĩa nhất định nào đó, cho bạn và cho tôi, ít nhất là chúng ta có thể chia sẻ những trải nghiệm và nhận thức của bản thân với nhau.

Read more of this post

Hương phấn thời gian

Hồ Dzếnh có bài thơ “Rằm tháng giêng” rất nổi tiếng, chắc nhiều người đã từng đọc. Đoạn cuối của bài đó thế này:

“Hằng năm tôi đi lễ chùa,

Chuông vàng, khánh bạc ngày xưa vẫn còn.

Chỉ hơi thấy vắng trong hồn,

Ít nhiều hương phấn khi còn ngây thơ.

Chân đi, đếm tiếng chuông chùa,

Tôi ngờ năm tháng thời xưa trở về.” Read more of this post

Nắng

Hôm nay tình cờ xem trên fb đứa bạn một bức ảnh chụp một em gái với nụ cười quả thực “như mùa thu tỏa nắng”, chợt nhớ lại đoạn thơ này:

Xin lại mùa xuân biếc

Tuổi lên năm lên mười

Vàng hoa ngoài đầu ngõ

Vàng nắng trong nụ cười

(Xin lại – Đỗ Trung Quân) Read more of this post

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 071 other followers