Xao xuyến thuở ban đầu

Hôm nay cuối tuần, lan man một chút, nhưng không phải kể chuyện tình đầu, đặt cái tiêu đề thế cho nó “gợi cảm” mà thôi.😀

Chắc phần lớn chúng ta đều đã một lần nghe bài hát “Phượng hồng”, phổ nhạc bài thơ “Chút tình đầu” của Đỗ Trung Quân. Nhưng bạn nên đọc cả bài thơ nữa, có lẽ sẽ thấy được rõ hơn một âm hưởng trong trẻo, man mác rất đặc biệt của những kỷ niệm tình đầu thuở học trò mà chắc nhiều người đã từng trải qua.

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê

Thuở ấy có lẽ ít nhiều ai cũng có những xao xuyến đầu đời. Bạn đã bao giờ thẫn thờ vì nhớ đến hình ảnh “ai đó” khi nhìn “mưa bay giăng giăng ngoài cửa lớp”? Với riêng tôi, tôi không giấu giếm rằng mình cũng có, và những hình ảnh xao xuyến đó cho đến giờ tôi vẫn giữ trong lòng như những kỷ niệm không bao giờ quên. Thế nhưng đừng ai hỏi tôi đó là “ai”, thậm chí là “những ai” nhé.😀.

Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

Những hình ảnh, giây phút lãng mạn như thế này dường như ít xuất hiện trong cuộc sống của tôi hồi đó. Nếu thời gian có thể quay lại được nhất định tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho việc cảm nhận cuộc sống, cảm nhận tuổi học trò. Chắc sẽ có bạn thắc mắc, vậy thời phổ thông tôi làm gì? Đơn giản thôi, tôi học. Mùa hè cũng học, học suốt ngày và ít khi chơi. Tâm trí hầu như dành cho học hành, ít khi nào mơ tưởng đến điều gì khác. Thực ra nói đúng hơn thì hồi đó tôi cũng khá yêu thích văn học và đọc khá nhiều. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là sách vở. Đôi khi đọc những bài báo nói về sức ép học tập, thi cử của học sinh thời nay, tôi lại nhớ đến hình ảnh của mình thuở trước. Có khác chăng, tôi có may mắn hơn là vẫn tìm được niềm say mê trong học hành.

Thực ra nếu nói một cách chân thực thì hồi đó thì ngoài sự say mê có lẽ tôi còn học vì một số lý do khác nữa. Nếu bạn đã từng sống trong sự kỳ vọng về bản thân cũng như sức ép từ những kỳ thi học sinh giỏi hằng năm, bạn sẽ cảm nhận được điều này. Bạn sẽ ngốn hết đống kiến thức cơ bản cần học một năm chỉ trong vài tháng và sau đó cắm đầu vào những bài tập khó, thậm chí rất khó, và thời gian thì dường như không bao giờ đủ. Chưa kể nếu những ý nghĩ xốn xang như thế này mà lộ ra, chắc sẽ được “giáo huấn” đến nơi đến chốn, bằng những điều mà tưởng như không thể nào đúng hơn: không lo học đi, chỉ mơ mộng lung tung, phải nhìn đến tương lai chứ, v.v.. và v.v.. A ha, ai chẳng muốn tỏ ra mình là “người lớn”, “nghiêm túc” hay “có trách nhiệm” phải không?🙂 Vậy là những “xao xuyến bất chợt” ngay lập tức bị bủa vây bởi những thứ dường như bao giờ cũng quan trọng hơn.

Nếu nhìn lại quãng thời gian đó, mặc dù nó đã cho tôi nhiều thứ quý giá mà có ảnh hưởng lớn lao đến bản thân tôi cho đến tận bây giờ, dường như đó là một cuộc sống khá đơn điệu, và nó cũng làm con người tôi khá cứng nhắc. Có lẽ vì vậy mà đến khi học ĐH và đi làm tôi bắt đầu dành thời gian nhiều hơn cho cuộc sống. Tôi chỉ học những gì cần học thôi, không quá chúi đầu vào sách vở nữa. Tôi học cách cảm nhận cuộc sống xung quanh, làm những gì mà trước đây tôi thường không để ý, hòa mình hơn với những gì trước đây tôi thường cách xa. Nhưng như một hệ quả, tôi cũng rời xa “chính đạo” hơn, và đôi khi thậm chí quá đà, lạc bước mà lao đầu vào những thứ vô ích, thậm chí có hại. Mặc dù quãng thời gian này đã cho tôi những cảm nhận mới mẻ hơn về cuộc sống nhưng cũng gây ra không ít trăn trở, suy tư. Về mặt nào đó, nếu vẫn chuyên tâm vào học hành, sự nghiệp như thời phổ thông, có lẽ tôi sẽ đi trên một con đường thẳng hơn và trở thành một con người thành công hơn trong cuộc sống. Nhưng mặt khác, sự va chạm trực diện với xã hội như vậy đã giúp tôi biết nhìn cuộc sống với nhiều góc cạnh hơn, bình thản hơn trước cuộc đời, và do vậy có được một cuộc sống thoái mái hơn, tìm thấy nhiều niềm vui hạnh phúc hơn. Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi đâu là sự lựa chọn thỏa đáng nhất giữa hai điều đó đối với bản thân mình. Biết làm sao được, đành tự nhủ rằng có lẽ con người vốn tham lam, và mình cũng không là ngoại lệ.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, có một điều mà tôi biết, đó là dường như tôi chưa bao giờ có được và sẽ không bao giờ còn có được những gì mà cậu bé trong bài thơ đã có trong đời. Và cho đến bây giờ, có lẽ đó vẫn là điều để lại nhiều nuối tiếc. Để đỡ tủi thân, nhiều khi tôi đành tự nghĩ rằng có lẽ không chỉ mình mà chắc nhiều bạn ngày xưa cũng lâm vào “tình cảnh” giống như vậy chăng?

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay….

Bạn có thấy nao lòng khi đọc những câu thơ trên? Nếu có, tôi tin rằng bạn vẫn giữ được một tâm hồn dễ rung cảm, đó là một điều may mắn. Bạn có thấy hình ảnh mình trong đó? Nếu có, còn may mắn hơn nhiều, bạn đã nếm trải được những phút giây hạnh phúc đáng nhớ trong đời. Còn tôi, có lẽ tôi chưa bao giờ có được những kỷ niệm làm mình xốn xang đến thế. Tuổi thanh xuân đã qua không bao giờ trở lại, và cùng với nó, những hình ảnh đầy xao xuyến đó dường như cũng mãi mãi xa khỏi tầm tay.

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

Về Nam
:-)

12 Responses to Xao xuyến thuở ban đầu

  1. Yến Thanh nói:

    Mình tình cờ lạc vào đây và đọc được những dòng bạn viết. Thật sự là một khoảng lặng rất bình yên khi nhớ về những tháng ngày mà mình đã không còn trở lại nữa…

    Cấp 3 của mình cũng vùi đầu vào bài vở, nhất là lớp 12 với nào là lớp học thêm, lớp bồi dưỡng, đội tuyển, luyện thi… Lúc đó mình rất thích một bạn mà chỉ có thể giữ ở mức bạn bè vì quá nhát ^^” Bây giờ ĐH thảnh thơi, nhớ quãng thời gian đó bỗng thấy xa xôi quá. Nếu với bạn là “Phượng Hồng” của Đỗ Trung Quân, thì kỉ niệm trong mình là “Ngày Xưa Hoàng Thị” của Phạm Thiên Thư… cũng là những dấu yêu học trò, đọc lại thấy buồn loáng thoáng
    🙂

    Bỗng thấy vui khi lạc vào đây

  2. Nam nói:

    Cám ơn bạn đã chia sẻ. Chúc bạn mỗi ngày thêm được 1 niềm vui.🙂

    P/S: nếu vẫn còn cơ hội, hãy thử vượt qua sự “ngại ngùng” đó 1 lần xem? Giữ trong lòng những điều như vậy, lỡ sau này lại nghĩ “giá như”.🙂

  3. hai nói:

    hì , thầy Nam mà cũng mơ mộng vậy sao? hồi học cấp 3 em cũng nhủ thầy vậy , học lớp chọn có ai đủ thời giờ mà mơ mộng vậy đâu? hic hồi đấy cũng để ý một bạn xinh xinh trong lớp chỉ tiếc là chả dám nói gì , bây h thì lại giống thầy thôi :d

  4. Nam nói:

    Nếu em là SV thì chắc là mới ngoài 20 thôi, vẫn còn thời gian và cơ hội đấy, sao giống được?🙂

  5. tran thai hau nói:

    hihi.em cung tu nhien lac vao day.anh dung la rat khac voi ve ngoai lanh lung va nghiem nghi,ben trong lai la con nguoi lang man v tinh cam.hihi em du ko vui dau vao sach vo nhu anh nhung cung ko co cai ma goi la nuoi tiec nhu anh(hay nhiu ng khac).mac du nghe bai nay e van thay xon xang cai thoi ao trang lam lam.Uoc j duoc tro ve cai thoi do,mac ao dai,chay tung tang dua nghich voi tui ban thi vui biet may.hihi.anh van khoe chu a?gio thi a chac da wen voi cuoc song ben do rui dung ko a?

  6. Nam nói:

    Uh, cám ơn em nhé, anh vẫn khỏe, nói chung là cũng quen với cuộc sống ở đây rồi.🙂

  7. Hau nói:

    a` em wen mat.moi hum a bao em vao facebook xem anh tuyet nhung ma` e vao ko co dc.hum nay vo day thay cai anh nay` em copy lun nha a.hihi.ma` e hoi to` mo` 1 chut’ duoc ko a?cai’ nguoi` ma` a thay’ hoi’ tiec’ do’,(hihi),co giong nhu dien vien Han` Tuyet ko a?(hoac la na na’ nhu vay ay)

  8. Nam nói:

    Hihi, anh không “tiết lộ” chuyện riêng ở đây đâu.😀

  9. Uyen nói:

    Hihi, chắc hỏng có ai có cùng tần số hay lực hút mạnh hơn mấy cái môn mà bạn được luyện nên không kéo văng bạn ra mà thôi. Thiệt đó mà. Nhớ hồi nhỏ, có mấy bạn lớp chuyên hàng xóm cứ nghĩ rằng Uyen sẽ vào học trường đại học đó nên đăng ký thi ở thành phố đó. Đến khi Uyen đăng ký thi ở trường khác, nơi khác thì bị mấy bạn xúm lại cằn nhằn sao Uyen thi ở đó mà hỏng nói gì, thế là mấy bạn làm lại hồ sơ thị ĐH ở nơi đó. Uyen dốt quá nên thi rớt, hihi, mấy bạn thi đậu lại về cằn nhằn Uyen tại vì Uyen nên chết dí ở đó. May mà sau này mấy bạn ấy đều thành công hết nếu không Uyen áy náy ghê lắm. Lúc đó mình ngu ghê đó, đâu có nghĩ gì đâu. Nghĩ lại cái thời ngây thơ đó thấy mắc cười ghê.

  10. Nam nói:

    Uyên vậy là hạnh phúc rồi nhé.🙂
    Mà tò mò chút, bây giờ Uyên có còn bị “cằn nhằn” nữa ko?😀

  11. Nguyen Thanh Mai nói:

    Hay quá, không biết nói gì hơn nữa, anh Nam vẫn mãi là anh Nam. Có khi tại ngày xưa anh giấu cảm xúc của mình quá nên chỉ được vào đội tuyển toán chứ thầy cô mà biết được cảm thụ văn chương của anh tinh tế thế này thì chắc anh sẽ không thoát khỏi được đội tuyển văn nữa, he he…

    • Nam nói:

      Chà, nếu anh mà là nhà văn thì được khen thế này chắc mừng phải biết đây. Đằng này lại có vẻ giống như một cậu trai lộc ngộc được khen “Ôi, cái cậu kia tưởng cả đời không thuộc được một bài thơ nào, thế mà hôm nay tự nhiên lại ngâm nga mấy câu “Con cò mà đi ăn đêm, đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao”, thật là ngưỡng mộ quá!” :))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: