Dạy con như thế nào?

Nhân chuyện bàn về cải cách giáo dục phổ thông, tôi lại nhớ cuộc tranh luận rộ lên hồi bà Amy Chua, một GS Luật ở trường ĐH Yale, Mỹ, xuất bản cuốn sách về quá trình nuôi dạy con của mình. Việc giáo dục không chỉ là việc của nhà trường, thậm chí tôi cho rằng giáo dục của gia đình tác động đến con người nhiều không kém gì nhà trường. Việc định hình một quan niệm về giáo dục con cái cũng như chia sẻ điều đó với cộng đồng là điều cần thiết, nhất là với thực tế thay đổi nhanh chóng của xã hội thời toàn cầu hóa làm ta không thể rập khuôn cách dạy con của các thế hệ trước nữa. Ngay những ai chưa có con (như tôi :D) cũng rất nên suy nghĩ về nó, vì không thể đợi đến khi có rồi mới bắt đầu nghĩ xem nên dạy con thế nào. Trong note này tôi muốn ghi lại vài ý tản mạn về chủ đề này, dần dần sẽ viết thêm khi có hứng thú. Read more of this post

Advertisements

Cảm xúc chia xa

Tôi viết những dòng này nhân dịp một người quen nữa lại rời xa quê hương, cũng là để nhắc lại cho mình một chút kỷ niệm của những ngày xưa cũ. Năm tháng trôi qua, những cảm xúc nên thơ hay những từ ngữ lưu luyến dường như không còn hiện diện nhiều trong tâm trí tôi nữa. Càng hiểu thêm về cuộc sống, suy nghĩ về nó một cách duy lý hơn, tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn về về sự vô thường của đời người và mất đi phần nào những niềm vui thăng hoa hay nỗi buồn sâu lắng, những cảm giác hạnh phúc vô bờ hay bất hạnh tột cùng, thứ vốn dĩ là lẽ thường trong nhân gian. Nhưng dù sao đi nữa, trong khi còn hiện diện trên cõi đời này với biết bao câu hỏi chưa thể nào giải đáp hết về con người và cuộc sống, tôi vẫn giữ lại cho mình những cảm xúc bản năng, thứ đã in sâu vào mỗi con người từ thế hệ này tới thế hệ kia qua một lịch sử dài lâu. Cảm xúc chia tay có lẽ là một trong những điều đó. Read more of this post

Hương phấn thời gian

Hồ Dzếnh có bài thơ “Rằm tháng giêng” rất nổi tiếng, chắc nhiều người đã từng đọc. Đoạn cuối của bài đó thế này:

“Hằng năm tôi đi lễ chùa,

Chuông vàng, khánh bạc ngày xưa vẫn còn.

Chỉ hơi thấy vắng trong hồn,

Ít nhiều hương phấn khi còn ngây thơ.

Chân đi, đếm tiếng chuông chùa,

Tôi ngờ năm tháng thời xưa trở về.” Read more of this post

Tản mạn đầu năm

Nhân dịp đầu năm tản mạn một chút. Tuần trước tham gia vào fb group của những người bạn cùng xóm trong cái thị trấn nhỏ quê tôi ngày xưa, tự nhiên gợi ra bao nhiêu chuyện. Tôi chuyển đến đó vào năm 1992, tính đến giờ đã xấp xỉ 20 năm. Ngồi nhớ đến mình và bạn bè hồi trước tự nhiên muốn viết một cái gì đó.

Để bắt đầu, bạn thử đọc đoạn dưới đây, nói về thời điểm 20 năm trước (nguồn ở đây): “Ông Lê Xuân Trinh, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ (tên gọi từ năm 1992), nhớ lại: Năm 1991, ông Võ Văn Kiệt được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng. “Khi đó, phần lớn quan chức Chính phủ vẫn còn đến cơ quan bằng …dép lê. Một trong những chỉ thị đầu tiên của ông Võ Văn Kiệt trên cương vị người đứng đầu Chính phủ là yêu cầu công chức đến nhiệm sở phải đi giày hoặc dép có cài quai hậu”.

Bạn có thấy ngạc nhiên và thú vị? 🙂 Read more of this post

“Siêu cường mới nổi”

Giờ thì TQ đã vượt qua Nhật Bản để trở thành nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới. Khi nói TQ vượt Nhật tức là tổng tài sản của 1 tỷ 300 triệu dân TQ bắt đầu lớn hơn tổng tài sản của 130 triệu dân Nhật.

Có một câu hỏi thú vị, 700 triệu nông dân TQ nghĩ gì khi TV thông báo rằng nước họ đã trở thành nền kinh tế đứng thứ 2 trên thế giới và là một siêu cường mới nổi? Read more of this post

Chân đi bốt, chân đi hài

Viết nhân “ngày đẹp” 20/10/2010, cũng là để thực hiện lời hứa viết tặng một người. 🙂

“Chân đi bốt, chân đi hài” là một câu nói về phụ nữ VN thời nay mình đọc được từ một bài báo, không nhớ là báo gì nữa, lâu lắm rồi. Ngẫm lại thấy chị em thời nay đúng là khổ. Làn sóng văn hóa phương Tây cũng như các nhu cầu tự thân làm cho họ muốn xỏ chân vào chiếc bốt sang trọng, hiện đại, nhưng người thân, xã hội và đủ các thứ định kiến trên đầu lại muốn họ phải đi chiếc hài duyên dáng, nhẹ nhàng. Vậy là hai chân hai thứ, họ cứ bước thấp bước cao, không đi nhanh được mà cũng chẳng đi thẳng hiên ngang được. Đầu óc họ thì cứ nhìn xuống để ngắm nghía và suy nghĩ về đôi giày hai kiểu, nghĩ xem xã hội và đặc biệt là đàn ông họ thích kiểu nào, đến nỗi chẳng còn nghĩ được đến cái gì khác nữa. Read more of this post

Hạnh phúc ở đâu?

Tiếp xúc một thời gian với người dân cả trung lưu lẫn bình thường ở phương tây, đến nhà họ chơi, đi theo tham gia các hoạt động trong cuộc sống của họ, thấy họ sống đầy đủ và thoải mái quá, lại chạnh lòng nhớ VN. Nếu ở VN, kể cả có rất nhiều tiền đi chăng nữa cũng không thể hưởng được một cuộc sống như vậy, đơn giản vì còn bao nhiêu vấn nạn nhức đầu về điều kiện tự nhiên và xã hội xung quanh.

Cuộc sống thì ngắn ngủi, không đủ để chờ đợi đến khi đất nước có thể giàu mạnh và nhất là văn minh như thế này được. Vật chất chỉ là một phần, điều quan trọng hơn là con người cần được hưởng những giá trị tốt đẹp mà họ đáng được hưởng. Vật chất thì có thể có được sớm hơn, nếu không tự làm ra được thì cũng có thể đi mua được, nhưng để có được một xã hội văn minh và nhân bản thì quả là một giấc mơ xa vời.

Một trong những ý nghĩ nảy sinh là thà đừng biết về xã hội của họ còn hơn! 🙂 Đóng cửa hoàn toàn với thế giới bên ngoài để khỏi phải so sánh, để khỏi biết là con người có thể được hưởng những giá trị văn minh đó. 🙂 Hoặc vĩ mô hơn, phương Đông đừng “đụng độ” một cách toàn diện với phương Tây, để khỏi rơi vào cảnh tréo nghoe “bỏ thì thương, vương thì tội” đối với nhiều giá trị hiện có, như một em gái băn khoăn cái nỗi “chân đi bốt, chân đi hài”. 🙂

Nói thế thôi chứ so sánh đã trở thành một thuộc tính của con người rồi, không so sánh với quốc gia khác thì người ta lại so sánh với nhau thôi. Đã bao giờ người ta nghĩ đến việc có cách nào khác đem lại cơ hội được hưởng hạnh phúc đích thực cho mỗi một con người, mà không quá phụ thuộc vào điều kiện vật chất, hay không quá phụ thuộc vào sự so sánh với nhau, và từ đó dẫn đến sự đua tranh khốc liệt như bây giờ? Để người ta khỏi nhân danh tăng trưởng hay lao vào đua tranh mà vô tình hay cố ý bỏ qua những giá trị văn minh tinh thần mà con người đáng được hưởng, thậm chí chà đạp lên nhân phẩm con người?

Cuối cùng thì có thể tìm hạnh phúc ở đâu? Phải chăng chỉ có thể tìm được trong chính tâm hồn mình? Nhưng kể cả như vậy thì vẫn đụng đến một câu hỏi chưa bao giờ được giải đáp một cách rốt ráo: hạnh phúc là gì?

â