World Cup 2014: ai nên được vô địch?

World Cup lần này 4 đội vào bán kết có bề dày thành tích có lẽ là lớn nhất từ trước đến nay (ít nhất là từ 1982, lười nên chưa thống kê mấy lần trước đó). Họ (trừ Hà Lan) chiếm hơn một nửa (10/19) số lần vô địch, và cũng là những đội vô địch nhiều lần nhất (cùng với Italy). Hà Lan tuy chưa vô địch lần nào nhưng cũng vào đến bán kết 4 lần (trong đó về nhì đến 3 lần), ngang với Argentina. Trong giải lần này thì đây cũng 4 đội chưa thua trận nào, đều có hàng công mạnh, và nói chung được xem là xứng đáng nhất trong các đội tham dự. Tóm lại có vẻ đây là một vòng bán kết rất đặc biệt, đội nào thắng cũng xứng đáng và đội nào thua cũng đáng tiếc cả. Bây giờ ta thử xem đội nào nên vô địch?

Brazil có bề dày thành tích nhiều nhất, với 5 lần vô địch và 10 lần vào bán kết, vinh quang quá đủ rồi, nên nhường cho người khác. Nhưng có điều đặc biệt là trong những đội đã từng vô địch, chỉ có họ và TBN là chưa vô địch được lần nào khi là chủ nhà, mà CĐV của họ thì cuồng nhiệt vô cùng (nhất là mấy em gái, vừa xinh vừa gợi cảm). Tuy vậy TBN khác với họ ở chỗ là đội có bề dày thành tích thuộc dạng kém nhất trong các đội đã từng vô địch (ngang với Anh), lại mới vô địch gần đây, cho nên chắc tâm trạng chờ đợi sẽ ít hơn. Cổ động viên Brazil lần này chắc là chờ mong chức vô địch lắm.

Đức cũng nếm đủ vinh quang rồi, tuy mới vô địch có 3 lần nhưng vào đến bán kết đến 12 lần, nhiều hơn cả Brazil, cũng nên nhường cho người khác. Tuy nhiên có điều đặc biệt là Đức gần đây chơi rất ổn định, mấy kỳ liền vào bán kết, đầu tư bài bản, kỳ vọng rất nhiều, nhưng lần nào cũng trượt mất chức vô địch (có điều đặc biệt là cứ đội nào ngáng đường được họ là lại vô địch: Brazil-2002, Italy-2006, TBN-2010). Đức có cái tâm lý có vẻ giống Mỹ (nước không ưa bóng đá lắm), đã làm tốt là kết quả phải ngon, chứ kết quả cứ như tung đồng xu thì họ không ưa. Thế nên có lẽ họ rất mong muốn vô địch kỳ này, chứ chả lẽ đã cố gắng đến thế mà còn không được thì tệ quá.

Argentina vinh quang không bằng 2 đội trên, số lần vào bán kết kém hẳn (mới có 4 lần), vô địch 2 lần nhưng lần nào cũng có xì xào, họ có lẽ rất mong được vô địch kỳ này. Ngoài ra thì có bạn Messi, vinh quang ở CLB thì có đủ rồi nhưng lại chưa vô địch thế giới được lần nào, so với mấy ông ngang tầm thì đúng là hơi thiệt thòi, chưa kể trông cũng hiền lành tử tế, kiệm lời hơn mấy ông kia. Bạn này tuổi cũng không còn trẻ, lần này đá trên sân Nam Mỹ còn dễ chứ lần tới đá ở Nga nghe chừng khó đọ lại được mấy ông châu Âu nên chắc càng muốn vô địch, kẻo đến khi từ giã sự nghiệp rồi mà vẫn không có được cái cúp thế giới nào.

Cuối cùng là Hà Lan, 3 lần vào chung kết rồi mà chưa lần nào vô địch được, xui hết chỗ nói. Chưa có ông nào được đứng sát cái cúp đến 3 lần mà chưa được sờ vào như ông này cả, rõ là số khổ, khổ không kém gì Bá Kiến được sống cạnh bà Ba mà không làm gì được trong truyện của cụ Nam Cao. Mà ông này cũng xoay đủ mọi cách để vô địch rồi, từ đá đẹp cho đến đá xấu, chưa lần nào thành công. Lần này lại còn làm một việc hy hữu nữa là thay thủ môn vào phút cuối cùng, chỉ để phá cái dớp toàn thua khi đá luân lưu. Đến thế rồi mà vẫn vuột mất cái cúp nữa thì đúng là số trời đày.

Nhiều người bảo đá ở sân châu Mỹ thì cúp nên ở lại châu Mỹ thôi, nhưng điều này thì không thành vấn đề. Brazil nẫng mất cúp của mấy ông châu Âu khi đá ở Thụy Điển đó thôi. Lần này Đức hoặc Hà Lan nẫng được cúp ở Brazil thì cũng OK thôi.

Tóm lại, sẽ rất khó xử cho Chúa khi cần phải quyết đội nào sẽ vô địch. Loại ông nào đi cũng thấy tiếc cho ông ấy cả, mà cúp thì chỉ có mỗi một cái. Nhiều người bảo FIFA là chúa, và chúa đã định xong đội vô địch rồi, nhưng tôi không tin lắm. Do vậy tôi vẫn muốn thử làm Chúa, xếp thứ tự ưu tiên vô địch cho 4 đội kỳ này xem sao. Thứ hạng này nên là …

Hà Lan = Argentina = Đức = Brazil.

Còn làm thế nào để giải quyết được việc hy hữu này thì đó là việc của các sứ giả, Chúa chỉ cần có kết quả thôi. 😀

Cảm xúc chia xa

Tôi viết những dòng này nhân dịp một người quen nữa lại rời xa quê hương, cũng là để nhắc lại cho mình một chút kỷ niệm của những ngày xưa cũ. Năm tháng trôi qua, những cảm xúc nên thơ hay những từ ngữ lưu luyến dường như không còn hiện diện nhiều trong tâm trí tôi nữa. Càng hiểu thêm về cuộc sống, suy nghĩ về nó một cách duy lý hơn, tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn về về sự vô thường của đời người và mất đi phần nào những niềm vui thăng hoa hay nỗi buồn sâu lắng, những cảm giác hạnh phúc vô bờ hay bất hạnh tột cùng, thứ vốn dĩ là lẽ thường trong nhân gian. Nhưng dù sao đi nữa, trong khi còn hiện diện trên cõi đời này với biết bao câu hỏi chưa thể nào giải đáp hết về con người và cuộc sống, tôi vẫn giữ lại cho mình những cảm xúc bản năng, thứ đã in sâu vào mỗi con người từ thế hệ này tới thế hệ kia qua một lịch sử dài lâu. Cảm xúc chia tay có lẽ là một trong những điều đó. Read more of this post

Tản mạn cuối tuần

Hồi bé ở với ông bà, tôi có rất nhiều cơ hội nhìn cả bầu trời đầy sao. Chỉ cần đi bộ một lúc lên đồi là có thể phóng tầm mắt vào vũ trụ mênh mông, ngắm trời đêm, ngắm trăng sao. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ những đêm hè mát mẻ đầy háo hức khi được người lớn chỉ cho cách hình dung các chòm sao trên trời. Một điều may mắn với tuổi thơ của tôi hồi đó là không phải học hành gì nhiều, gần như chỉ có chơi. Có lẽ vì vậy mà tôi còn có thể ngắm bầu trời đầy sao một cách đầy thích thú chăng? Khi lớn hơn một chút, mỗi khi tìm được một quyển sách nào đó viết về vũ trụ, tôi luôn đọc đi đọc lại chúng với một sự háo hức say mê đến lạ kỳ. Read more of this post

Sống với người khác

Ý định viết một cái gì đó về điều này có từ lâu lâu rồi, nhưng nhiều việc phải làm quá nên chưa bắt đầu được. Một phần nữa vì vấn đề này rộng quá nên viết như thế nào rất khó. Thôi thì cố gắng viết một note đầu tiên, lúc nào có thời gian sẽ bổ sung sau. 🙂 Tiêu đề “Sống với người khác” nghe có vẻ to tát nhưng tôi sẽ chỉ nêu một vài khía cạnh rất nhỏ của nó mà thôi. Dần dần tôi sẽ viết thêm hoặc sửa lại khi có thời gian (và có hứng). Sẽ còn rất nhiều vấn đề cần phải suy nghĩ thêm hoặc sửa lại cho hợp lý. Dù sao đi nữa, tôi vẫn hy vọng rằng nó sẽ có một ý nghĩa nhất định nào đó, cho bạn và cho tôi, ít nhất là chúng ta có thể chia sẻ những trải nghiệm và nhận thức của bản thân với nhau.

Read more of this post

Tản mạn đầu năm

Nhân dịp đầu năm tản mạn một chút. Tuần trước tham gia vào fb group của những người bạn cùng xóm trong cái thị trấn nhỏ quê tôi ngày xưa, tự nhiên gợi ra bao nhiêu chuyện. Tôi chuyển đến đó vào năm 1992, tính đến giờ đã xấp xỉ 20 năm. Ngồi nhớ đến mình và bạn bè hồi trước tự nhiên muốn viết một cái gì đó.

Để bắt đầu, bạn thử đọc đoạn dưới đây, nói về thời điểm 20 năm trước (nguồn ở đây): “Ông Lê Xuân Trinh, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ (tên gọi từ năm 1992), nhớ lại: Năm 1991, ông Võ Văn Kiệt được bầu làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng. “Khi đó, phần lớn quan chức Chính phủ vẫn còn đến cơ quan bằng …dép lê. Một trong những chỉ thị đầu tiên của ông Võ Văn Kiệt trên cương vị người đứng đầu Chính phủ là yêu cầu công chức đến nhiệm sở phải đi giày hoặc dép có cài quai hậu”.

Bạn có thấy ngạc nhiên và thú vị? 🙂 Read more of this post

Hay là thiết kế lại giấc mơ?

Lâu lâu rồi định viết về giấc mơ Mỹ thời khủng hoảng nhưng cứ lười, hôm nay thấy bài này “nói hộ” nhiều điều rồi nên copy lại đây, khỏi viết nữa. 😀 Read more of this post

Cuối thu

Hơn 12 giờ đêm. Vậy là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đã qua. Mấy hôm nay mình quyết định ở nhà, không đi đâu cả. Tiết trời lành lạnh thế này, ở nhà ngủ đẫy giấc và làm những việc vặt mà bình thường ít khi có dịp làm có lẽ thích hơn.

Đêm, ngồi cạnh cửa sổ, mở cửa đón cái không khí lạnh cuối thu vào nhà, nhìn ngắm màn đêm, thấy cuộc sống rất đỗi bình yên. Gió thu nhè nhẹ, lá cây reo khe khẽ, khung cảnh đêm tĩnh lặng đến nao lòng. Màn đêm phủ bóng trên những ngọn đèn đường vàng hiu hắt, đường phố im lìm tĩnh mịch, thi thoảng mới có một chiếc xe chạy qua, thời gian như ngừng lại đợi chờ. Chợt thấy thành phố này rất đỗi thân thương, như đã quen thuộc với mình tự bao giờ. Gần như không có cảm giác đang sống ở một nơi xa lạ cả về ngôn ngữ và văn hóa, cách xa quê hương đến nửa vòng trái đất. Read more of this post