Hương phấn thời gian

Hồ Dzếnh có bài thơ “Rằm tháng giêng” rất nổi tiếng, chắc nhiều người đã từng đọc. Đoạn cuối của bài đó thế này:

“Hằng năm tôi đi lễ chùa,

Chuông vàng, khánh bạc ngày xưa vẫn còn.

Chỉ hơi thấy vắng trong hồn,

Ít nhiều hương phấn khi còn ngây thơ.

Chân đi, đếm tiếng chuông chùa,

Tôi ngờ năm tháng thời xưa trở về.” Read more of this post

Nắng

Hôm nay tình cờ xem trên fb đứa bạn một bức ảnh chụp một em gái với nụ cười quả thực “như mùa thu tỏa nắng”, chợt nhớ lại đoạn thơ này:

Xin lại mùa xuân biếc

Tuổi lên năm lên mười

Vàng hoa ngoài đầu ngõ

Vàng nắng trong nụ cười

(Xin lại – Đỗ Trung Quân) Read more of this post

Dở dang, lửng lơ…

Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thơ viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa

<Hồ DZếnh>

Thỉnh thoảng lại nhớ đến mấy câu thơ này.

Nếu không bao giờ có được những khoảnh khắc tiếc nuối khôn nguôi cho một điều gì đó mãi mãi không thể nào trở lại được trong đời, phải chăng vẫn còn thiếu một thanh âm để làm nên dư âm của cuộc sống, để cho cuộc đời đỡ “trần trụi” quá?

Những phút đợi chờ trong vô vọng, những nỗi buồn khắc khoải trong tim phải chăng sẽ làm cho ta chạm đến được những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn, điều mà hầu như mỗi chúng ta đều rất khó đến gần được nó?

Mỗi người đều chỉ có một khoảng thời gian được sống trên đời. Phải chăng những lúc để cho cảm xúc được thăng hoa đến tận cùng hay chìm lắng xuống sâu nhất là những lúc ta có thể cảm nhận được thực sự bản thân mình?

Xao xuyến thuở ban đầu

Hôm nay cuối tuần, lan man một chút, nhưng không phải kể chuyện tình đầu, đặt cái tiêu đề thế cho nó “gợi cảm” mà thôi. 😀

Chắc phần lớn chúng ta đều đã một lần nghe bài hát “Phượng hồng”, phổ nhạc bài thơ “Chút tình đầu” của Đỗ Trung Quân. Nhưng bạn nên đọc cả bài thơ nữa, có lẽ sẽ thấy được rõ hơn một âm hưởng trong trẻo, man mác rất đặc biệt của những kỷ niệm tình đầu thuở học trò mà chắc nhiều người đã từng trải qua.

Mối tình đầu của tôi có gì ?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê

Thuở ấy có lẽ ít nhiều ai cũng có những xao xuyến đầu đời. Bạn đã bao giờ thẫn thờ vì nhớ đến hình ảnh “ai đó” khi nhìn “mưa bay giăng giăng ngoài cửa lớp”? Với riêng tôi, tôi không giấu giếm rằng mình cũng có, và những hình ảnh xao xuyến đó cho đến giờ tôi vẫn giữ trong lòng như những kỷ niệm không bao giờ quên. Thế nhưng đừng ai hỏi tôi đó là “ai”, thậm chí là “những ai” nhé. :D.

Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm

Những hình ảnh, giây phút lãng mạn như thế này dường như ít xuất hiện trong cuộc sống của tôi hồi đó. Nếu thời gian có thể quay lại được nhất định tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho việc cảm nhận cuộc sống, cảm nhận tuổi học trò. Chắc sẽ có bạn thắc mắc, vậy thời phổ thông tôi làm gì? Đơn giản thôi, tôi học. Mùa hè cũng học, học suốt ngày và ít khi chơi. Tâm trí hầu như dành cho học hành, ít khi nào mơ tưởng đến điều gì khác. Thực ra nói đúng hơn thì hồi đó tôi cũng khá yêu thích văn học và đọc khá nhiều. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là sách vở. Đôi khi đọc những bài báo nói về sức ép học tập, thi cử của học sinh thời nay, tôi lại nhớ đến hình ảnh của mình thuở trước. Có khác chăng, tôi có may mắn hơn là vẫn tìm được niềm say mê trong học hành.

Thực ra nếu nói một cách chân thực thì hồi đó thì ngoài sự say mê có lẽ tôi còn học vì một số lý do khác nữa. Nếu bạn đã từng sống trong sự kỳ vọng về bản thân cũng như sức ép từ những kỳ thi học sinh giỏi hằng năm, bạn sẽ cảm nhận được điều này. Bạn sẽ ngốn hết đống kiến thức cơ bản cần học một năm chỉ trong vài tháng và sau đó cắm đầu vào những bài tập khó, thậm chí rất khó, và thời gian thì dường như không bao giờ đủ. Chưa kể nếu những ý nghĩ xốn xang như thế này mà lộ ra, chắc sẽ được “giáo huấn” đến nơi đến chốn, bằng những điều mà tưởng như không thể nào đúng hơn: không lo học đi, chỉ mơ mộng lung tung, phải nhìn đến tương lai chứ, v.v.. và v.v.. A ha, ai chẳng muốn tỏ ra mình là “người lớn”, “nghiêm túc” hay “có trách nhiệm” phải không? 🙂 Vậy là những “xao xuyến bất chợt” ngay lập tức bị bủa vây bởi những thứ dường như bao giờ cũng quan trọng hơn.

Nếu nhìn lại quãng thời gian đó, mặc dù nó đã cho tôi nhiều thứ quý giá mà có ảnh hưởng lớn lao đến bản thân tôi cho đến tận bây giờ, dường như đó là một cuộc sống khá đơn điệu, và nó cũng làm con người tôi khá cứng nhắc. Có lẽ vì vậy mà đến khi học ĐH và đi làm tôi bắt đầu dành thời gian nhiều hơn cho cuộc sống. Tôi chỉ học những gì cần học thôi, không quá chúi đầu vào sách vở nữa. Tôi học cách cảm nhận cuộc sống xung quanh, làm những gì mà trước đây tôi thường không để ý, hòa mình hơn với những gì trước đây tôi thường cách xa. Nhưng như một hệ quả, tôi cũng rời xa “chính đạo” hơn, và đôi khi thậm chí quá đà, lạc bước mà lao đầu vào những thứ vô ích, thậm chí có hại. Mặc dù quãng thời gian này đã cho tôi những cảm nhận mới mẻ hơn về cuộc sống nhưng cũng gây ra không ít trăn trở, suy tư. Về mặt nào đó, nếu vẫn chuyên tâm vào học hành, sự nghiệp như thời phổ thông, có lẽ tôi sẽ đi trên một con đường thẳng hơn và trở thành một con người thành công hơn trong cuộc sống. Nhưng mặt khác, sự va chạm trực diện với xã hội như vậy đã giúp tôi biết nhìn cuộc sống với nhiều góc cạnh hơn, bình thản hơn trước cuộc đời, và do vậy có được một cuộc sống thoái mái hơn, tìm thấy nhiều niềm vui hạnh phúc hơn. Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi đâu là sự lựa chọn thỏa đáng nhất giữa hai điều đó đối với bản thân mình. Biết làm sao được, đành tự nhủ rằng có lẽ con người vốn tham lam, và mình cũng không là ngoại lệ.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, có một điều mà tôi biết, đó là dường như tôi chưa bao giờ có được và sẽ không bao giờ còn có được những gì mà cậu bé trong bài thơ đã có trong đời. Và cho đến bây giờ, có lẽ đó vẫn là điều để lại nhiều nuối tiếc. Để đỡ tủi thân, nhiều khi tôi đành tự nghĩ rằng có lẽ không chỉ mình mà chắc nhiều bạn ngày xưa cũng lâm vào “tình cảnh” giống như vậy chăng?

Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay….

Bạn có thấy nao lòng khi đọc những câu thơ trên? Nếu có, tôi tin rằng bạn vẫn giữ được một tâm hồn dễ rung cảm, đó là một điều may mắn. Bạn có thấy hình ảnh mình trong đó? Nếu có, còn may mắn hơn nhiều, bạn đã nếm trải được những phút giây hạnh phúc đáng nhớ trong đời. Còn tôi, có lẽ tôi chưa bao giờ có được những kỷ niệm làm mình xốn xang đến thế. Tuổi thanh xuân đã qua không bao giờ trở lại, và cùng với nó, những hình ảnh đầy xao xuyến đó dường như cũng mãi mãi xa khỏi tầm tay.

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

Đêm lạnh chùa hoang

Chính ra nhân vật gây ấn tượng nhất trong vở kịch “Đêm lạnh chùa hoang” không phải là hai nhân vật chính mà lại là vị thiên sứ Bạch Long. Có thể nói nhân vật này đã thực hiện được việc khó nhất trong đời của một trang nam tử thời xưa: ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang.

Nhân vật này luôn mang một vết thương lòng nhức nhối vì tình yêu đơn phương với nàng quận chúa nhưng không trốn chạy tình yêu đó mà ngược lại vẫn luôn kề cận bên nàng để hoàn thành sứ mạng với đất nước, cũng là để bảo vệ nàng cũng như nhắc nhở mỗi khi nàng sao nhãng với sứ mạng của mình. Coi cái vui của người mình yêu cũng là cái vui của mình, thậm chí không tiếc gì thân mình, coi mạng sống của người đó còn hơn cả mạng sống của mình, nhưng bên cạnh đó trong lòng vẫn luôn nghĩ đến nhiệm vụ bản thân. Khi biết trái tim nàng quận chúa đã trao cho người khác, thậm chí đó chính là kẻ thù của mình, vẫn luôn kề cận bên nàng. Khuyên can hết mình trong những tình huống nàng quận chúa làm những việc đi ngược lại với sứ mạng bản thân và sứ mệnh với tổ quốc vì tình yêu, nhưng nếu không can được thì vẫn phục tùng mệnh lệnh. Khi nàng quận chúa không nỡ giết người mình yêu, trong lòng cũng chỉ có một ý nghĩ quan trọng nhất, đó là nếu nàng không thực hiện được sứ mạng thì chính bản thân nàng cũng sẽ bị tội chết vì quân pháp bất vị thân. Việc quyết tâm tiêu diệt người kia chỉ vì lý do đó là kẻ thù, và hơn nữa nếu không giết được người kia thì chính bản thân nàng quận chúa cũng sẽ bị tội chết, chứ không bị nỗi đau tình cảm xen vào. Bằng chứng là khi nàng quận chúa quyến luyến với người yêu không nỡ ra tay, vẫn thông cảm và chấp nhận chờ đợi để nàng có được một đêm tiễn biệt trọn vẹn, với mong muốn nàng có những giây phút hạnh phúc với người mình yêu trước khi thực hiện nhiệm vụ đau đớn này.

Với bối cảnh của xã hội phong kiến và sự khốc liệt của chiến tranh, có thể nói, đó là một tình yêu cao cả. Cái chết của Bạch Long sứ trong trận chiến cuối cùng là một kết thúc đau buồn và nghiệt ngã: chết mà không bảo vệ được người mình yêu cũng như không hoàn thành được sứ mạng của mình.

Nhân một đề thi văn học

(Chép lại từ blog Yahoo cũ)

Vô tình đọc được một đề thi văn học của Trung Quốc:
“…
Tế vũ thấp y khan bất kiến
Nhàn hoa lạc địa thính vô thanh
(tạm dịch:
Mưa mong manh thấm áo nhìn không tỏ
Hoa rụng đất nhẹ nhàng nghe không thấu)

là câu thơ trích trong bài Biệt Nghiêm Sỹ Nguyên (Tặng Nghiêm Sỹ Nguyên khi từ biệt) của nhà thơ đời Đường Lý Trường Khanh.

Có những lý giải khác nhau như sau về bài thơ:
1. Đây là bài thơ ca ngợi vẻ đẹp mùa xuân.
2. “Mưa mong manh”, “cánh hoa rụng” đặc tả nỗi cô đơn không người thấu hiểu.
3. “Nhìn không tỏ”, “nghe không thấu” không chỉ thái độ sống buông xuôi, mà thể hiện cách xử thế không màng danh lợi.
4. Quan niệm sống trong bài thơ không còn thích hợp với cuộc sống ngày nay.

Bằng cảm nhận của riêng mình về hai câu thơ, anh/chị hãy viết một bài văn theo những yêu cầu sau:
1. Đề bài tự đặt.
2. Thể thức hành văn không giới hạn.
3. Bài văn không dưới 800 chữ.
…” Read more of this post